LỜI CẦU NGUYỆN ĐẦU TIÊN (Nguyễn Thị Mười Đăk Lăk)

       Luôn cảm ơn Chúa, xin Chúa ban phước cho …

     Ai cũng được dạy lời cầu nguyện này khi bước vào phòng số 5.

Ngày ấy tôi sợ bị mời cầu nguyện lắm! khi vào Viện tôi nào biết cầu nguyện là gì. Cứ mỗi tối khi nghe tiếng kẻng là phòng ai về phòng nấy, rồi giường ai người nấy ngồi, hễ ngồi lộn giường là bị Chị Tuyết Mai hay Chị Bạch Yến la và rồi Dì Lý thấy là thế nào cũng bị đánh 1 tát tai.

Giờ nhóm lễ bái thiêng liêng và ngọt ngào… Ai cũng hát được, đọc Kinh thánh thuộc lòng rào rào… Tôi đưa mắt nhìn quanh và rồi khi đến giờ Cầu nguyện ai cũng xuống giường quì gối, cúi đầu Cầu nguyện. Hí hí mắt nhìn quanh để quan sát xem bạn làm gì, nói gì. Không ngờ Dì Lý bắt gặp… Vậy là sau giờ nhóm Cầu nguyện, Dì kêu vô phòng và bày cho tôi Cầu nguyện. Khó quá cho tôi vì Dì nói cái tiếng mà tôi không hiểu được. Cũng đôi lần bị Dì la vì cái tiếng “Coảm” phát âm sai. Mãi về sau tôi để ý và cũng biết cầu nguyện, và rồi có lần tôi cũng nghe bạn mình “Luôn cảm ơn Chúa, xin chuống phước cho” Tôi bật cười… Lại bị đánh vì thiếu kỉnh kiềng.

Những lời cầu nguyện đơn sơ ấy theo tôi cho mãi đến bây giờ; khi tôi nghiệm ra rằng, cảm ơn Chúa là điều đầu tiên của người Cơ đốc dâng lên để chúc tụng, biết ơn Chúa. Chợt nghĩ về Dì Lý lúc bấy giờ không phải là Mục sư, cũng chẳng qua khóa huấn luyện nào, nhưng sao lại được ơn để dạy dỗ cho mình biết cách để khi thờ phượng, điều nào cần phải trình ra với Chúa trước. Mãi đến bây giờ cô nhi mình cũng không ai quên được Dì Lý với những lời cầu nguyện đơn sơ nhưng in đậm vào trong tim và theo mình suốt đến hôm nay, cũng là hành trang cho mình mang theo trong hành trình thuộc linh.

Nguyễn Thị Mười (Đăk Lăk) 0908422746

Viết ý kiến

Tên bạn:


Ý kiến của bạn: Lưu ý: không hỗ trợ HTML!

Bình chọn: Xấu            Tốt

Nhập mã kiểm tra vào ô bên dưới: