NHỚ XƯA (Thi Vũ Phạm Xuân Tín)

Nhớ xưa cái tuổi thơ hồng
Cô Nhi Viện gói trọn lòng tuổi thơ.
Dáng em nhỏ xíu hoang sơ,
Mắt xanh thoảng có vần thơ đợi chờ
Môi cù, lệ chợt hoen mi;
Hòa vào giọng hát tiếng cười thơ ngây;
Quơ tay, đấm, đá …vơi đầy.
Quên thương nhớ cũ, nhập bầy trẻ thơ
               ***
Nhớ xưa cái tuổi còn khờ
Bạn thì chưa thiết, “bè” thời một cây (1)
Hễ reo thì réo um này,
Hễ trèo, trèo hết lên cây cả bầy;
Mỗi thằng ăn cái tát tai
Bù loa khóc ré hơn hai lần cười !

Nhớ xưa cái tuổi còn lười
Chợt nghe kẻng báo, hết chơi xếp hàng.
Giờ chơi, giờ ngủ đàng hoàng
Bâng quơ còn chút mơ màng cuộc chơi.

Nhớ xưa lũ bạn hay cười,
Đặt tên mới, để nụ cười thêm hăng; 
“Biệt danh” đứa nọ xướng lên,
“Ma da xuống nước” vang rền nơi nơi.(2)

Nhớ xưa cái dáng khôn kỳ (3)
Có bao đứa bạn vừa lì, vừa ngoan;
Cãi nhau loạn xạ oang oang
Chớ mà sớm tối đều vâng lời thầy.
Bao người đến viếng Cô Nhi,
Ra đi còn nhớ còn quay quắc buồn !?

Nhớ hoài dáng Cụ ra đi (4)
Nhớ hoài tiếng khóc phân ly não nề
Nhớ xưa …bao nỗi buồn về
Khóc thầm nay Viện… chẳng còn cô nhi !
                       ***
Nhớ xưa…nhớ mãi một điều
Bao năm che phủ Tình Yêu Chúa Trời.
Cảm thương bao trẻ mồ côi
Ban ơn, che phủ, dưỡng nuôi tháng ngày
Cảm ơn lòng chất ngất đầy;
Trọn đời theo Chúa, ngày ngày thỏa vui
              

                    Thi Vũ PHẠM XUÂN TÍN

(1)một cây: đặc biệt,độc đáo (từ lóng cô nhi)
(2)Qua trò chơi "Mada xuống nước” cô nhi truyền biệt danh.
(3) Khôn kỳ (lóng): láu cá, ranh mảnh.
(4) Cụ "ra đi" vì nghỉ hưu (Cụ Thái, Cụ Hương).

 

Viết ý kiến

Tên bạn:


Ý kiến của bạn: Lưu ý: không hỗ trợ HTML!

Bình chọn: Xấu            Tốt

Nhập mã kiểm tra vào ô bên dưới: