Thơ: BẾT LÊ HEM GỢI NHỚ Trần Thị Loan (Đà Lạt)

Bết Lê Hem một mái trường thương nhớ!  

Gợi trong em kí ức của năm nào;

Nghĩ đến rồi em lại thấy thân thương;

Ôi đẹp quá! những ngày tuổi ấu thơ.

 

Có ai biết! ngày em còn bập bẹ;

Bết Lê Hem nho nhỏ đón em vào;

Hoa phượng đỏ làm đường đưa tới ngõ;

Những khuôn mặt bỡ ngỡ đáng rụt rè.

 

Tay ôm cặp, đồng phục trắng xinh xinh;

Xếp hàng đôi vui nhộn trước sân trường;

Cùng vào lớp với thầy cô bạn mới;

Tập làm quen, sao chẳng khó chút nào.

 

Ai có biết cái tên trường yêu ấy;

Mang bên mình hình ảnh thật thân thương;

Từ thuở xưa khi con trời lâm thế;

Đem tình yêu phước hạnh đến cho đời.

 

Em đã biết, khi còn ngồi trong lớp;

Được dạy dỗ Chúa yêu em yêu người;

Em cũng  phải yêu mọi người như Chúa;

Để tình yêu Thiên Chúa mãi vang xa.

 

Có ai biết nơi mái trường yêu ấy;

Em cùng bạn đã học biết bao điều;

Phải yêu thương, nhân từ và tha thứ;

Cho mọi người cùng nếm trải yêu thương.

 

Từ dạo ấy đến bây giờ xa quá;

Tuy ra trường nhưng lòng vẫn không xa;

Vì nơi đó biết bao điều ấp ủ;

Không quên được những ngày tháng yêu thương.

 

Các bạn hỡi, xa nhau rồi mới biết;

Bết Lê Hem ấp ủ tuổi thơ hồng;

Mong các bạn đừng bao giờ quên nhé;

Giữ mãi luôn hình ảnh Bết Lê Hem.

 

 

BẾT LÊ HEM GỢI NHỚ

Phạm Xuân Tín viết theo ý TRẦN THỊ LOAN (Đalat) chuyển thể thơ lục bát

 

Bết Lê Hem: một mái trường.

Bao nhiêu ký ức thân thương năm nào;

Tuổi thơ, tuổi đẹp làm sao!

Ôi! Bao nhung nhớ dâng trào trong em;

 

Em còn nhớ Bết Lê Hem;

Đón em bập bẹ lấm lem tuổi hồng;

Với hoa phượng đỏ đơm bông;

Đón em vào ngõ vỡ lòng tuổi xanh;

 

Cùng bao nhiêu trẻ tinh anh;

Dáng còn bỡ ngỡ, đầu xanh rụt rè;

Em đi ôm cặp lè kè;

Với đồng phục trắng tinh nè, xinh xinh;

 

Xếp hàng vui quá mắt xanh;

Thầy cô, bạn mới em nghinh đón chào;

Làm quen chẳng khó tí nào;

Em cười, miệng nói rì rào thân thương;

 

Không sao tả hết vấn vương;

Trong em bao chuyện yêu thương gợi về !....

Bết Lê Hem, gợi nhớ về;

Con Trời giáng thế cứu đời u mê;

 

Giê Xu chịu chết thảm thê;

Cho người nhận phước tràn trề ơn ban;

Cho em vui sống chứa chan;

Tình thương thể hiện miên man trong người;

 

Đã nuôi bao trẻ mồ côi;

Còn lo dạy dỗ cho em Nước Trời;

Cho em yêu Chúa, yêu người;

Thứ tha và sống nhân từ như Cha;

 

Để tình yêu Chúa vang xa:

“Sáng Danh Thiên Chúa, ân ban cho người”

Em ghi lòng mãi trong đời

Bao nhiêu bài học ở ‘thời’ Bết-Lem(*)

 

Giờ đây xa mái trường yêu;

Mong bao bạn cũ hãy yêu mến trường!

Nơi ta học được tình thương;

Ra trường vẫn nhớ con đường tuổi thơ.

 

Bết lê hem chẳng phai mờ;

Từ trong ký ức tuổi thơ hiện về;

Thầy cô, bài học, bạn bè;

Lúc chơi, lúc chạy mãi mê sân trường.

Viết ý kiến

Tên bạn:


Ý kiến của bạn: Lưu ý: không hỗ trợ HTML!

Bình chọn: Xấu            Tốt

Nhập mã kiểm tra vào ô bên dưới: