Thơ: RU TƠ THI NHÃ của Phạm Xuân Tín (Quảng nam)

RU - TƠ   THI   NHÃ

(TRUYỆN THÁNH KINH THEO THỂ THƠ SONG THẤT LỤC BÁT)                   Tác  giả: THI VŨ Phạm Xuân Tín 

       Đầu tháng 10 năm 1997. Chúa cảm động lòng tôi giảng dạy cho Hội Thánh mà mình đang chăn bầy, về sách Ru Tơ. Cảm động sâu xa về Ân Sủng kỳ diệu của Chúa dành cho dân ngoại bang; (không phải dân Do Thái) nên sau mỗi bài giảng tôi đều xin Thánh Linh chép câu chuyện ấy thành thơ Việt Nam…Tạ ơn Chúa,dù không phải là nhà thơ,song những gì sẽ được viết lại sau đây đã được ban cho như một cơn mưa thơ(thi vũ).Tôi thú nhận rằng mình không tìm ý khó khăn chi cả. Nếu không có sự lãnh đạo của Chúa Thánh Linh,cùng sự soi sáng của Ngài; thì Phạm Xuân Tín không làm sao có được giòng sữa thuộc linh bằng thơ này được.Vì vậy, tôi không dám giữ bản quyền mà phải lưu giữ để tìm cách phát tán cho mọi người dân Việt Nam đọc và hiểu rõ Tình Yêu Vô Bờ Bến Của Thiên Chúa.
 
LỜI TỰA
Chăn bầy đọc sách Ru Tơ
Từng giòng, từng chữ nên thơ hữu tình.
Ý thơ rạng ánh bình minh;
Đôi giòng viết lại thuyết minh cho người.
Đời cay đắng dẫu mười mươi;
Xem ra cũng chỉ tạm thời mà thôi.
Quyết tâm theo Chúa trọn đời;
Phước lành Chúa chọn đời đời hiển vinh.
Lòng ta mến Chúa trọn thành;
Yêu thương ta, Chúa đón nghinh về nhà.
Vui lòng đọc sách nghiệm ra …
 
RU TƠ THEO MẸ CHỒNG
(Đoạn MỘT) 
1. Thời Quan xét có cơn đói kém;
Một người kia, quê ở Bết Lem;
Ra đi cùng các con mình.
Kiều cư Mô Áp gia đình tạm no;
2. Êli-mê-léc ngày lo cơm gạo;
Na-ô-mi vợ thảo dịu hiền.
Hai con khôn lớn từng niên;
Những mong ngày tháng êm đềm lướt trôi.
3. Rồi một lúc chìm trong tăm tối;
Chồng qua đời, bão nổi giăng mau.
4-5 . Hai con lẫn lộn vàng thau,
Đều cùng theo bố, đua nhau lìa đời !?!
@#@
6. Nghe Thiên Chúa đoái xem đất tổ;
Ban thức ăn tại chỗ quê hương.
7. Na Ô Mi quyết lên đường;
Xa rời Mô Áp, cố hương chọn đường.
8. Song Bà quyết cho dâu định hướng:
“-Các con đừng theo mẹ tha phương,
Về nhà mẹ đẻ náu nương,
Ta cầu Thiên Chúa đoái thương hộ trì
Hai con đãi chúng ta hết ý;
9.  Nguyện Chúa Trời thấu lý hai con;
Ban cho cuộc sống yên lành;
Nơi nhà chồng mới muôn vàn mến yêu!”
10. Gạt nước mắt, hai nàng năn nỉ:
_ “Xin được cùng với mẹ ra đi”.
11. Na Ô Mi đáp: “Làm chi!
Mẹ nào còn có duyên gì nữa đâu!
12. Dẫu mẹ nói: -Ta còn hy vọng,
Từ chiều nay, ta sẽ có chồng;
13. Hai con há có đợi không,
Con trai ta lớn làm chồng hai con?
Không! Không! Không!...Mẹ chẳng dám trông.
Đừng làm mẹ nỗi đau thêm nồng.
Chúa giơ tay mất ơn hồng.
Mẹ nào nghĩ tới duyên nồng trần gian.”
14. Ọt Ba, dâu lớn òa lên khóc;
Hôn bà gia rấm rức ra đi.
Ru Tơ không chịu phân ly;
Lòng nàng đã quyết theo ghì bà gia.
Trong mẹ chồng thật thà gần gủi
Với Ru Tơ từng nỗi ước mơ;
Ấu thơ nàng đã đợi chờ;
Thiên Đường yêu dấu, xa bờ thế gian.
Dường như có điều gì lảng đảng,
Trong những lời từ biệt quan san.
Ru Tơ xét cạn lòng mình;
Dù đường xa quyết chung tình Mạc Lôn.
15. Na Ô Mi cạn đường tỏ rõ:
_ “Theo chị con về chỗ quê nhà,
Tự do chọn chánh hay tà,
Mẹ nào có ép, con là dâu thôi!”
16. Ru Tơ đáp một lời thật rõ:
 “Chớ nài tôi rẽ ngỏ Mẹ - Con
Mẹ đi đâu, con theo đó,
Mẹ ở nơi nào, con có nơi đây;
Dân sự của mẹ, ấy của tôi;
Đức Chúa Trời mẹ, chính Chúa tôi.
17. Rồi ra mẹ thác nơi nào;
Thời xin nơi đó cũng đào mộ con.
Ví có chi khác hơn sự chết;
Rẽ phân tôi, hết mẹ, hết con;
Nguyền xin Thiên Chúa đày con:
Trăm nghìn tai họa không tròn tấm thân”.
18. Nghe nàng quyết một phân không tách
Na Ô Mi hết cách trả lời;
Bà cùng dâu cất bước rời;
Xa nơi Mô Áp - Trông vời Bê Lem. 
@@@ 
19. Bết Lê Hem nhằm mùa gặt lúa;
Thấy hai người, đều túa ra xem;
Cả thành cảm động càng thêm,
Chuyện ‘nàng Mô Áp chọn miền Giu Đa’
Phụ nữ hỏi Na Mi có phải,
Người ngọt ngào, tên gọi đó a?
Vì sao nên nỗi như là;
Bóng hình trơ trọi, bến phà thảm thương!
20. Na Ô Mi đắng cay vời vợi
Đổi tên tôi nên gọi ‘Ma Ra’
Những năm Mô Áp chăng là;
Đấng Toàn Năng đãi tôi ra thể này
Nương Mô Áp tưởng rằng no đủ;
Họa đong đầy cay đắng lắm thay!
21. Tôi đi ra có dẫy đầy;
Mà nay Chúa dắt tôi về tay không !!!
22. Na Ô Mi trở về là vậy
Với Ru Tơ đến Bết Lê Hem
Trú nơi nhà cũ hoang tàn
Mốc meo bụi bám khuôn rèm tả tơi!
@@@ 
RU TƠ MÓT LÚA
(Đoạn  HAI)
1. Ở Bết Lem mọi nhà đều rõ;
Na Ô Mi còn có họ hàng.
Một người quyền thế giàu sang;
‘Cò bay thẳng cánh’-Ruộng chàng Bô Ô. 
2. Nhìn con gặt nhấp nhô gặt lúa;
Trĩu trĩu ngàn bông lúa mạch thơm.
Người vui no ấm áo cơm;
Khoan thai bắt nhịp trống cơm hẹn hò;
Ru Tơ vốn chăm lo đời sống;
Hỏi mẹ: “Con ra ruộng đặng không?
Theo sau ai  sẵn tấm lòng,
Cho con theo mót trong đồng gặt đây!”
Na Ô Mi đáp: “ Hỡi con ta;
Khá đi đi! Để mẹ trông nhà, …”
3. Ra đi từ sớm đến tà,
Ru Tơ mót  lúa từng nà tay ôm…
@@@
4. Bô Ô ở Bết Lem chợt đến:
_ “ Nguyện Chúa Trời kính mến ban ơn”
_ “ Chúc ông hưởng phúc càng hơn;
Bởi nơi Thiên Chúa từ nhơn dẫy đầy”
5. Bô Ô hỏi người coi con gặt:
_ “Cô gái này con thật của ai ?
6. “Là dân Mô Áp không sai,
Giã từ giòng họ gót hài tới  đây,
Về đây với Nao Mi góa phụ,
Thảm thương là nhi nữ trắng tay.
7. Sáng nay nàng đã đến đây,
Xin tôi cho mót lượm vài bông rơi.
Cô gái trẻ siêng năng quá thể;
Nhặt lúa vàng khôn kể thời gian”
8. Bô Ô cảm động vô vàn;
Nhìn cô gái trẻ lòng chàng cảm thương:
_ “Này cô gái đừng xa đây nhé!
Hãy ở đây và chỉ ở đây,
Mót xong cho hết ruồng này,
Theo cùng con gặt, sum vầy ruộng kia.
9. Nếu có khát, ở kia bình nước.
Đầy tớ ta sẽ múc cho ngay,
Ta đây xin bảo vệ nàng,
Chẳng ai đụng đến thân nàng được đâu”.
10. Ru Tơ mọp cúi đầu đến đất;
“ Bởi ơn nào ơn thật lớn lao!
Ông coi tôi trong dường bao,
Thân tôi phận chỉ kiều bào mà thôi !”
11. Bô Ô nói : “Người ta thuật lại,
 Chuyện nàng dâu đãi tốt mẹ chồng.
Từ ngày chồng mất, phòng không,
Mà nàng quyết với mẹ chồng về đây.
Xa xứ sở cha sanh mẹ đẻ,
Đến nơi lạ; chưa dễ biệt phân.
Chính là nàng chọn Chân Thần.
12. Nguyện Ngài báo đáp chân tâm của nàng.
Nàng đến núp dưới tay của Chúa;
Trọn đời nàng Chúa thưởng khôn sai.
Nguyền xin Thiên Chúa đoái hoài
Cho cô gái trẻ theo Ngài tận tâm.”
13. Ru Tơ cảm ân tình hòa nhã;
Của Bô Ô, giục giã lòng cô:
_ “ Xin người đãi trọn cùng tôi;
Dù tôi chẳng sánh tôi đòi của con.”
14. Giờ cơm bữa, Bô Ô mời mọc:
_ “Hãy lại đây dùng bánh lọc này;
Giấm chua hòa chút ớt cay.
Xin đừng e ngại tôi đây thật tình”
Rồi chàng lấy những hột mạch rang;
Từ ái đưa ngay trước mặt nàng.
Ăn no còn nhớ mẹ chồng,
Ru Tơ nhín lại để dành phần cơm…
15. Vừa xong bữa, Ru Tơ lại mót;
Bông lúa vàng hạt tốt hạt lưng .
Bô Ô truyền lịnh tay chân:
“ Để nàng mót kỹ, không gây nhục nàng.
16. Cũng hãy rút cho nàng vài gié,
Từ bó này làm khẻ rơi ra;
Cho nàng lượm lấy hoan ca.
Đừng ai trách móc nàng ta chút nào!”
17. Ru Tơ mót đến khi chiều tối,
Đập lúa và  trau chuốc xong xuôi.
Ê pha lúa mạch đong rồi
18. Đem về trao mẹ tươi cười nở hoa
Vừa trút phần cơm ra trao mẹ.
Ru Tơ vừa kể chuyện mẹ nghe:
19. “Hôm nay đi mót vui ghê!
           Ruộng người quyền thế bề bề Bô Ô
Chàng là kẻ nhân từ rộng lượng;
Quả là trang quân tử đường đường;
Đối cùng con quá xót thương
Việc thời khích lệ, ăn nhường phần cơm
20. Na Ô Mi nghe thế: “Tạ ơn
Chúa không dứt ơn người Ngài chọn.
Nguyền xin phúc trọn cho người
Đã thương xót kẻ tôi con Chúa Trời”
21. Na Ô Mi dặn bảo Ru Tơ:
          “Con mót ruộng Bô Ô thôi nhé!
22. Chớ nên dời khỏi ruộng người;
Bởi chàng có thể chuộc cơ nghiệp nầy .
23. Vâng lời mẹ Ru Tơ chăm chỉ
Trọn mùa gặt lúa mạch, lúa mì.
Ru Tơ vốn tính đoan thùy,
Khôn ngoan, tháo vát, nể vì bà gia .
@@@
BÊN ĐỐNG LÚA
(Đoạn  BA)
1. Một ngày kia, Nao Mi bày tỏ:
_ “Con gái ơi! Mẹ phải lo toan
Cho con phước hạnh vẹn toàn;
Yên bề gia thất an nhàn tấm thân .
2. Bô Ô sẽ tới sân đạp lúa
           Vào bữa nay, khi bóng xế tà.
Người này vốn họ gần ta;
Có quyền chuộc lại nghiệp nhà Mạc Lôn
3.     Hãy tắm rửa, xức dầu, trang nhã
      Rồi  xuống sân đạp lúa âm thầm;
4. Đêm về, lựa lúc vắng tanh,
Đừng cho ai thấy bóng hình của con .
Sảy lúa xong, khuya người đi nghỉ.
Để ý xem chàng ngủ nơi nào
Dở mền nằm ở dưới chân,
Chính người sẽ nói điều con phải làm”
4.     Ru Tơ đáp: “ Những điều mẹ bảo,
Con sẽ làm y thảo khôn sai”
5.     Nàng liền đi, lúc tối lai,
Làm y theo ý mẹ “mai mối” giùm. 
@@@
6.     Bô Ô vừa ăn xong bữa tối,
Ngã mình nằm bên gối lúa kia .
Ru Tơ nhè nhẹ đôi hia,
Dở mền nằm xuống bên kia chân người.
7.     Thoạt nửa đêm Bô Ô sợ hãi,
Trở mình qua đụng gót ai đây!
Trông ra một nữ nhi nầy;
Vì sao lại đến nằm ngay chân mình ?!?
Bô Ô hỏi : “Nàng là ai thế?”
_ “ Chính Ru Tơ, tớ gái của ông.
Xin ông hãy đắp mền nồng;
    Bởi ông chuộc được nghiệp dòng dõi tôi.”
3.     Bô Ô nói : “Nầy cô gái nhỏ!
Việc nàng làm bày tỏ lòng nhân,
9. Hơn bao việc trước bội phần
Cầu xin Thiên Chúa xuống ân phúc đầy.
10. Chớ sợ chi nàng gái trẻ ơi !
Ta sẽ làm theo lời nàng nói;
11. Dân ta đã biết cả rồi,
Nàng là hiền đức, dâu côi (*) trung thành.
12. Ta thật có quyền danh chuộc lại;
Có người anh họ lại gần hơn,
13. Nếu người kia tính cỏn con
Ta nhơn danh Chúa, chuộc cơ nghiệp này.
Nàng hãy nghỉ lại đây đến sáng.
Cứ yên tâm trọn dáng mơ hồng”.
***
14. Trong đêm hương lúa thơm nồng,
 Yêu thương  tràn ngập mơ hồng đôi tim…
Đêm ray rức như chìm, như nổi ,
Có nên chăng ôm nối vòng tay!?!...
…Hai người vội thức giấc ngay ,
Trời chưa sáng tỏ mặt mày ra sao.
15. Bô Ô bảo : “Nàng mau về sớm,
Chớ để ai thấy bóng nàng đây
Đưa ra tà áo như vầy;
Đôi tay nắm chặt quanh viền áo tơi.”
Ru Tơ làm theo lời chàng bảo.
Bô Ô đong sáu đấu mạch đầy.
Dặn nàng: “Hãy trở về ngay;
Cho bà gia biết điều hay tốt lành” . 
16. Ru Tơ trở về nhà ngày mới
Mẹ chồng rằng: “Phải gái ta chăng ?”
Ru Tơ kể lại rõ ràng,
Điều Bô Ô đã vui lòng làm cho.
17. Rồi nàng tiếp: “ Đây người có gởi
Sáu đấu này chớ trở về không,
Bà gia nàng quả hết lòng;
Yêu người, yêu Chúa không quên Luật Vàng.”
18. Na Ô Mi vui mừng xiếc kể:
 “Con gái ơi! Đợi thể ở đây,
Hôm nay chưa xở việc này
Chàng Bô Ô sẽ không bày nghỉ ngơi ”
@@@
 
BÔ  Ô  CƯỚI  RU  TƠ

(Đoạn BỐN)

1.   Bết Lê Hem trời quang, mây tạnh;
Ríu rít chim rời tổ liệng cành.
Bô Ô đi đến cửa thành,
Thấy người anh họ xuất hành qua đây.
Bô Ô nói:_ “ Ngồi đây anh nhé,
Tôi và anh có lẽ phải bàn”.
2.   Bô Ô chọn khách đi đàng
Mười người trưởng lão niên trường chứng cho.
3.   Bô Ô khởi bảo người anh họ:
_ “ Nao Mi từ Mô Áp trở về;
Trắng tay từ dạo xa quê,
Nay rao bán đất , tính bề gia cư .
4.   Tôi báo anh trước mặt bao người;
Xin anh chuộc lại nghiệp người anh em .
Nếu anh ưng thuận chuộc êm
Bằng không hãy tỏ cho em biết tường
Bởi trước anh,người thường không thể;
Và sau anh ,quyền sẽ về tôi.
Xin anh khá tỏ một lời
Cho tôi cùng với bao người chứng đây”.
Người anh đáp:_ “Tôi thề chuộc lại !”
5.   Bô Ô liền phân  giải phải không;
_ “ Anh mua ruộng ,cũng chuộc luôn
Ru Tơ người Mô Áp theo cùng nghiệp đây;
Nàng là vợ Mạc Lôn đã thát(chết)
Cưới  nàng  là  ủy  thác nối  danh
Như Lời Chúa đã ghi rành:
Anh thác  không con , em thành hôn với vợ” .
6.   Người anh họ tức thì đáp lại:
_ “ Nếu vậy thì tôi chẳng chuộc đâu;
E tôi hủy hoại gia tài;
Xin em hãy lấy quyền này cho em.
7.   (Lời giao kết khi xưa muôn chắc
Thì đôi giày cởi phắc trao cho)
8.   Anh kia chẳng chút đắn đo,
Cởi giày trao lại Bô Ô trọn  quyền.
9.   Bô Ô gọi trưởng quyền tâm sự:
_ “ Hỡi các ông là bậc trưởng tôn.
Hôm nay chứng kiến việc này
Tôi mua sản nghiệp Nao Mi cho mình.
10.Tôi cũng lấy Ru Tơ làm vợ;
Để lưu truyền danh của Mạc Lôn.
Bảo tồn sản nghiệp cho người,
Như Lời Chúa phán, muôn đời chẳng phai.”
11.Dân chúng và trưởng quyền đáp lại:
_ “Chúng tôi đều  chứng hảo việc này
Gia Vê theo ý thánh Ngài
Ban người hậu tự giống nòi vang danh .
Ép Ra Ta, ngươi nên cường thạnh;
Bết Lê Hem thành nổi danh người.
12.Sanh con đẻ cháu mười mươi,
Như nhà Phê Rết trong đời Giu Đa
Bởi cô gái trẻ Tha Ma”.
**  
13. Bô Ô sung sướng vô vàn…
Về bay lễ vật cưới nàng Ru Tơ
Duyên tơ nối kết lòng mơ.
Tình cô gái trẻ Ru Tơ khác thường !
Yêu thương gói trọn yêu thương-
Tơ hồng cứ mãi vấn vương tơ hồng.
Duyên em :Kính Chúa - yêu chồng.
Tình anh : Yêu Chúa- mặn nồng tơ duyên
Tháng ngày tình thắm uyên nguyên;
Đôi lòng bên Chúa:_Khẩn nguyền tín trung.
**
Đời tình ái ai không mong đợi;
Đứa con trai nối dõi tông đường.
Ru Tơ yêu Chúa khác thường,
Được Ngài ban thưởng trăm đường chẳng sai.
Ngày sinh hạ bé trai Ô Bết,
Phụ nữ mừng vui hệt Nao Mi
14. _ “Ngợi khen Chúa chẳng tiếc chi
Cho bà một cháu yêu vì đẹp xinh.
Nguyện cậu thành danh nhân đáng kính ,
Làm cho Bà sức lực hồi sinh
15. Ru Tơ dâu thảo ,hiếu tình;
Có nàng hơn bảy trai thanh vẹn toàn”. 
16. Nao Mi ẵm bồng cậu bé;
Săn sóc y như thể con mình
17. Vui tình phụ nữ đặt tên:
_ “Con là Ô Bết , sinh vì Nao Mi” .
18-22. Ô Bết là Cha của Gie Sê,
Nội tổ các vua về Đa Vít…
Dòng Vua Đa Vít kéo dài,
Tính lên Phê Rết mười đời truyền lưu;
Ba nữ  ngoại tộc xa xôi
Kết duyên ân ái nên câu hữu tình.
**
LỜI KẾT: 
Thơ đã nói những gì tôi biết ,
Viết cho ai,người biết thì suy;
Ngẫm xem câu chuyện lạ kỳ:
Tình Yêu Thiên Chúa không chi sánh bằng. 
Mau rời khỏi trần gian phố ngắn
Tìm về nơi Ánh Sáng Tin Mừng.
Noi theo chân Chúa bình an
Hưởng ơn phúc trọn an khang giống nòi 
Nay ‘mót lúa’ lòng không mòn  mỏi,
Tin chắc ngày rời khỏi thế gian ;
Không trung yến tiệc huy hoàng,
Có tên mình đó cung đàn xướng ca…
 ***
Viết xong lúc 23 giờ ngày 30/10/1997.
Thi Vũ PHẠM XUÂN TÍN
 

Viết ý kiến

Tên bạn:


Ý kiến của bạn: Lưu ý: không hỗ trợ HTML!

Bình chọn: Xấu            Tốt

Nhập mã kiểm tra vào ô bên dưới: